Giải mã những bộ phim kinh dị đáng sợ nhất lịch sử điện ảnh

Điện ảnh kinh dị (Horror Cinema) không đơn thuần là một thể loại giải trí với những tiếng gào thét hay những xô máu giả. Đó là một bộ môn nghệ thuật tinh vi, một thứ khoa học thao túng tâm lý bậc thầy nhằm đào sâu vào những góc tối tăm nhất, nguyên thủy nhất trong tiềm thức con người: nỗi sợ cái chết, sợ bóng tối, sợ sự cô độc, và sợ những điều vô hình không thể giải thích.

Bài viết chuyên sâu này sẽ đưa bạn vào một chuyến hành trình dài xuyên qua lịch sử, giải mã cơ chế vận hành của nỗi sợ và điểm mặt những kiệt tác phim kinh dị đáng sợ nhất từng thách thức thần kinh của nhân loại.

Cơ chế sinh học và tâm lý học con người khi xem phim kinh dị

Phản ứng “chiến đấu hay bỏ chạy” (Fight or Flight)

Khi một hình ảnh kinh dị xuất hiện đột ngột trên màn hình phối hợp cùng âm thanh chói tai, vùng hạnh nhân (amygdala) trong não bộ – trung tâm xử lý nỗi sợ – sẽ ngay lập tức được kích hoạt. Cơ quan này không có thời gian để phân biệt giữa “đời thực” và “phim ảnh”. Nó ngay lập tức phát tín hiệu báo động đỏ, khiến cơ thể giải phóng một lượng lớn hormone adrenaline và cortisol.

Kết quả là đồng tử của bạn giãn ra để nhìn rõ hơn trong bóng tối, nhịp tim và huyết áp tăng vọt để bơm máu đến các cơ, sẵn sàng cho một cuộc chiến sinh tồn.

Ngay lập tức phát tín hiệu báo động đỏ, khiến cơ thể giải phóng một lượng lớn hormone adrenaline và cortisol.

Hội chứng “Khoái cảm nghịch lý” (Paradox of Horror)

Lý do chúng ta tình nguyện bỏ tiền ra để bị hù dọa là vì sau khi cơn hoảng loạn qua đi, bộ não nhận diện được mối đe dọa chỉ là giả (bạn vẫn an toàn trong rạp). Lúc này, lượng adrenaline dư thừa kết hợp với sự giải phóng endorphin và dopamine (hormone hạnh phúc và phần thưởng) tạo ra một cảm giác nhẹ nhõm, phấn khích tột độ. Nó giống như cảm giác bạn vừa bước xuống từ một chuyến tàu lượn siêu tốc: Sợ hãi đến nghẹt thở nhưng lại muốn chơi tiếp lần hai.

Các trường phái tạo nên nỗi sợ trong điện ảnh

Trong khi một bộ phim kinh dị đáng sợ ở mức độ vừa phải chỉ đánh thức các cú giật mình (Jump-scare) thì một bộ phim kinh dị đáng sợ đỉnh cao là một tác phẩm thao túng người xem thông qua nhiều trường phái nghệ thuật khác nhau.

Kinh dị tâm lý (Psychological Horror)

Trường phái này không cần quái vật hay ma quỷ hiện hình. Nó tấn công vào sự tỉnh táo của nhân vật và khán giả. Nó gieo rắc sự hoài nghi, hoang tưởng, chứng kiến con người dần mất đi lý trí. Nỗi sợ ở đây đến từ việc bạn nhận ra mối đe dọa lớn nhất không nằm ở ngoài kia, mà nằm ngay trong tâm trí của chính mình.

Kinh dị tâm lý (Psychological Horror) gieo rắc sự hoài nghi, hoang tưởng, chứng kiến con người dần mất đi lý trí

Kinh dị tâm linh, siêu nhiên (Supernatural/Gothic Horror)

Đánh vào nỗi sợ nguyên thủy của con người trước thần thánh, ma quỷ, lời nguyền và thế giới bên kia. Những bộ phim thuộc trường phái này thường mượn đức tin tôn giáo, nhà hoang, búp bê ma hoặc những thế lực vô hình để tạo ra cảm giác bất lực tột cùng, vì con người không thể dùng vũ khí vật lý để chống lại chúng.

Kinh dị thể xác (Body Horror) & Slasher (chặt chém)

Nếu như Slasher (như Friday the 13th, Halloween) tập trung vào những kẻ sát nhân hàng loạt điên loạn với những món vũ khí sắc bén, thì Body Horror lại đào sâu vào sự biến đổi ghê rợn, sự hủy hoại hoặc thối rữa của chính cơ thể con người (như các tác phẩm của David Cronenberg). Nó kích thích cảm giác ghê tởm, rùng mình về mặt sinh học.

Kinh dị hiện sinh / Vũ trụ (Cosmic Horror)

Chịu ảnh hưởng lớn từ đại văn hào H.P. Lovecraft, thể loại này nhấn mạnh sự nhỏ bé, vô giá trị của con người trước những thực thể cổ xưa vĩ đại ngoài vũ trụ. Nỗi sợ ở đây là sự sụp đổ của nhận thức khi con người đối mặt với những tri thức vượt quá tầm hiểu biết của nhân loại.

Nỗi sợ ở đây là sự sụp đổ của nhận thức khi con người đối mặt với những tri thức vượt quá tầm hiểu biết của nhân loại.

Top những kiệt tác phim kinh dị đáng sợ nhất mọi thời đại

Những bản tin tổng hợp trong thế giới điện ảnh, để được công nhận là phim kinh dị đáng sợ nhất thế giới phải vượt qua được bài kiểm tra của thời gian, để lại những vết sẹo tâm lý sâu sắc trong lòng khán giả nhiều thập kỷ sau khi ra mắt.

The Exorcist (1973) – đỉnh cao của sự quỷ ám

Cho đến tận ngày nay, hơn nửa thế kỷ trôi qua, The Exorcist (Thầy trừ tà) của đạo diễn William Friedkin vẫn chễm chệ ở ngôi vương trong danh sách những bộ phim kinh dị đáng sợ nhất lịch sử.

Cốt truyện: Phim kể về cô bé 12 tuổi Regan bị một thực thể quỷ dữ cổ xưa (Pazuzu) chiếm xác. Mẹ cô bé phải cầu xin sự trợ giúp của hai linh mục để thực hiện nghi lễ trừ tà.

The Exorcist không chỉ đáng sợ vì những hình ảnh rùng rợn như đầu cô bé quay 360 độ, bò cầu thang ngược như nhện hay giọng nói trầm đục quỷ dị. Sự kinh hoàng thực sự nằm ở bầu không khí bế tắc, sự sụp đổ của đức tin tôn giáo và nỗi đau lòng của người mẹ khi nhìn đứa con ngây thơ bị gặm nhấm, tha hóa từng ngày bởi quỷ dữ.

Giai thoại: Khi ra rạp vào năm 1973, bộ phim đã gây ra một làn sóng chấn động chưa từng có. Rất nhiều khán giả đã ngất xỉu, nôn mửa ngay tại rạp, và xe cấp cứu phải túc trực bên ngoài. Bộ phim bị bủa vây bởi những lời đồn đại về một lời nguyền có thật khi có tới 9 người liên quan đến đoàn phim tử vong trong quá trình sản xuất.

The Exorcist (Thầy trừ tà) của đạo diễn William Friedkin vẫn chễm chệ ở ngôi vương trong danh sách những bộ phim kinh dị đáng sợ nhất lịch sử.

The Shining (1980) – khách sạn của những cơn điên

Được chuyển thể từ tiểu thuyết của Stephen King dưới bàn tay nhào nặn của đạo diễn thiên tài Stanley Kubrick, The Shining là tượng đài bất tử của dòng phim kinh dị tâm lý.

Cốt truyện: Jack Torrance – một nhà văn đang kiêm chức quản lý khách sạn Overlook biệt lập trên núi tuyết vào mùa đông. Anh cùng vợ và đứa con trai nhỏ có khả năng ngoại cảm (shining) đến đây sinh sống. Sự cô lập và những linh hồn tà ác trong khách sạn đã dần đẩy Jack vào cơn điên loạn, biến anh thành gã sát nhân cầm rìu săn đuổi chính gia đình mình.

Stanley Kubrick không dùng bóng tối để hù dọa. Ngược lại, The Shining tràn ngập ánh sáng rực rỡ của đèn huỳnh quang. Nỗi sợ đến từ cấu trúc không gian phi lý của khách sạn (những hành lang dài vô tận, mê cung tuyết), diễn xuất điên dại đến nổi da gà của Jack Nicholson, và đặc biệt là âm thanh rợn người của tiếng xe ba bánh chạy trên sàn gỗ xen lẫn thảm lót.

Bộ phim là hành trình tra tấn tâm lý chậm rãi, bóc tách từng lớp mặt nạ để phơi bày sự bạo lực nguyên thủy ẩn sâu bên trong một người cha.

Hereditary (2018) – bi kịch gia đình đậm chất tà giáo

Trong kỷ nguyên hiện đại, Hereditary (Di Truyền) của đạo diễn Ari Aster được ca ngợi là The Exorcist của thế kỷ 21. Bộ phim của hãng A24 đã định nghĩa lại khái niệm phim kinh dị đáng sợ nghệ thuật (Elevated Horror).

Cốt truyện: Sau cái chết của người bà bí ẩn, gia đình Graham bắt đầu gánh chịu những bi kịch kinh hoàng liên tiếp. Những bí mật đen tối mang tính di truyền về một giáo phái thờ phụng quỷ thần dần được hé lộ.

Hereditary là một bộ phim nặng nề đến mức bóp nghẹt lồng ngực người xem. Ari Aster khéo léo lồng ghép nỗi sợ siêu nhiên với nỗi đau buồn, sự mặc cảm tội lỗi và sự rạn nứt trong mối quan hệ gia đình.

Âm thanh tặc lưỡi chóc chóc của cô bé Charlie hay phân cảnh người mẹ khóc thét trong đêm đều để lại nỗi ám ảnh dai dẳng. Bộ phim chứng minh rằng: Định mệnh và sự sắp đặt của tà giáo là thứ đáng sợ nhất, bởi vì các nhân vật hoàn toàn bất lực, không có một cơ hội nào để trốn thoát.

Hereditary (Di Truyền) của đạo diễn Ari Aster được ca ngợi là The Exorcist của thế kỷ 21

Ringu (1998) – cơn ác mộng đến từ phương đông

Trước khi Hollywood mua bản quyền để làm lại thành The Ring, tác phẩm gốc Ringu của đạo diễn Hideo Nakata đã gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ cho toàn châu Á và định hình nên làn sóng J-Horror (Kinh dị Nhật Bản).

Cốt truyện: Câu chuyện xoay quanh một cuốn băng video bị nguyền rủa. Bất cứ ai xem nó sẽ nhận được một cuộc điện thoại cảnh báo và sẽ chết một cách đau đớn đúng 7 ngày sau đó.

Khác với phim kinh dị Mỹ chuộng máu me và cháy nổ, Ringu mang một bầu không khí u ám, tĩnh lặng và lạnh lẽo đặc trưng của phương Đông. Đỉnh cao của nỗi sợ là phân cảnh ma nữ Sadako với mái tóc đen dài rũ rượi, bò trườn một cách vặn vẹo ra khỏi giếng và bước xuyên qua màn hình tivi vào đời thực. Phân cảnh này đã phá vỡ “bức tường thứ tư”, biến chính chiếc tivi trong phòng khách của khán giả thành một mối đe dọa rợn người.

Những vũ khí bí mật tạo nên bộ phim kinh dị xuất sắc

Một bộ phim kinh dị đáng sợ nhất không bao giờ là sự sắp đặt ngẫu nhiên. Đó là kết quả của những tính toán chi tiết về mặt kỹ thuật điện ảnh.

Nghệ thuật sử dụng âm thanh và âm siêu trầm (Infrasound)

Bạn có biết âm thanh chiếm tới 70% hiệu quả của một bộ phim kinh dị? Các đạo diễn xuất sắc thường sử dụng âm siêu trầm (infrasound) – những tần số âm thanh dưới 19Hz, ngưỡng mà tai người không thể nghe thấy nhưng cơ thể có thể cảm nhận được.

Tần số này kích thích các rung động sinh học trong nhãn cầu và các cơ quan nội tạng, tạo ra cảm giác lo lắng vô cớ, buồn nôn, và lạnh sống lưng một cách tự nhiên. Ngoài ra, sự im lặng tuyệt đối (Dead silence) trước khi một biến cố xảy ra cũng là thứ vũ khí tra tấn dây thần kinh khán giả vô cùng hiệu quả.

Âm thanh chiếm tới 70% hiệu quả của một bộ phim kinh dị

Góc quay và khoảng trống trong khung hình

Các đạo diễn thường sử dụng góc quay rộng (Wide shot) nhưng chừa ra những khoảng trống mênh mông phía sau nhân vật. Việc này buộc mắt của khán giả phải liên tục đảo quanh màn hình, căng thẳng tìm kiếm xem có thứ gì đang ẩn nấp trong bóng tối hay không.

Một kỹ thuật khác là góc nhìn chủ quan (POV – Point of View), biến camera thành đôi mắt của kẻ sát nhân hoặc con quỷ đang rình rập, khiến khán giả có cảm giác mình đang đồng lõa hoặc đang bị săn đuổi.

Sự méo mó của những thứ thân thuộc (The Uncanny Valley)

Hội chứng “Thung lũng kỳ lạ” giải thích rằng con người sẽ cảm thấy cực kỳ ghê tởm và sợ hãi trước những thứ trông gần giống con người nhưng có gì đó sai sai. Đó là lý do tại sao búp bê (như Annabelle, Chucky), những chú hề gỉả tạo, hay những người bị quỷ ám có khớp xương vặn vẹo, nụ cười ngoác tận mang tai lại có sức công phá tinh thần mạnh mẽ đến vậy. Nó biến những thứ vốn dĩ an toàn, thân thuộc thành những thực thể quái dị.

Sự tiến hóa của nỗi sợ trong kỷ nguyên số

Bước sang thế kỷ 21, đặc biệt là giai đoạn những năm 2020, thể loại phim kinh dị đáng sợ hiện nay đã có những bước chuyển mình mạnh mẽ để phản ánh những nỗi sợ mới của thời đại: Nỗi sợ công nghệ, sự cô lập trên mạng xã hội và các hiện tượng mạng (Creepypasta).

Kinh dị màn hình máy tính (Screenlife/Desktop Horror): Những bộ phim như Unfriended (2014), Searching (2018), hay Host (2020 – quay hoàn toàn qua ứng dụng Zoom trong thời kỳ đại dịch) đã mở ra một hướng đi mới. Toàn bộ diễn biến phim chỉ diễn ra trên màn hình máy tính của nhân vật. Nỗi sợ lúc này trở nên vô cùng gần gũi, khi những tiếng ting ting của tin nhắn, những cuộc gọi video ẩn danh trở thành điềm báo của cái chết.

Trào lưu Analog Horror và thảm họa không gian (The Backrooms): Các bộ phim kinh dị độc lập trên các nền tảng trực tuyến đang làm mưa làm gió bằng cách sử dụng các thước phim giả tư liệu (Found footage) chất lượng thấp, nhiễu sóng của thập niên 80-90. Chúng đánh vào nỗi sợ về sự hoài cổ, những không gian trống trải vô tận và sự đứt gãy của thực tại.

Trên các nền tảng số, phim kinh dị phát triển mạnh mẽ

Lợi ích bất ngờ từ việc xem phim kinh dị

Mặc dù khiến chúng ta khóc thét và mất ngủ, nhưng khoa học đã chứng minh việc xem phim kinh dị một cách điều độ mang lại những lợi ích không tưởng cho sức khỏe và tâm lý.

Đốt cháy calo: Một nghiên cứu từ Đại học Westminster chỉ ra rằng xem một bộ phim kinh dị căng thẳng trong 90 phút có thể giúp bạn đốt cháy tới 113 calo, tương đương với 30 phút đi bộ. Những bộ phim càng nhiều cú giật mình càng khiến cơ thể tiêu hao nhiều năng lượng do nhịp tim tăng nhanh.

Giải tỏa căng thẳng (Catharsis): Nghe có vẻ ngược đời, nhưng việc trải nghiệm một nỗi sợ có kiểm soát trong rạp phim giúp giải phóng các áp lực tâm lý bị dồn nén trong cuộc sống thực tế. Sau khi bộ phim kết thúc, bạn sẽ cảm thấy tâm trí mình nhẹ nhàng và bình tĩnh hơn.

Tăng cường hệ miễn dịch: Cơn căng thẳng ngắn hạn do phim kinh dị tạo ra kích thích cơ thể sản sinh thêm các tế bào bạch cầu, giúp tăng cường khả năng phòng vệ của hệ miễn dịch trong một khoảng thời gian sau đó.

Tổng kết

Trong thế giới phim ảnh, thể loại phim kinh dị giống như một chiếc gương soi phản chiếu những góc khuất đen tối nhất trong xã hội và tâm hồn con người. Những bộ phim kinh dị đáng sợ nhất không phải là những bộ phim có nhiều quái vật bước ra nhất, mà là những tác phẩm khiến bạn nhận ra: đó là lúc bạn đang được sống một cách nguyên thủy nhất, đang được thử thách lòng dũng cảm của bản thân và đang thưởng thức một trong những bộ môn nghệ thuật thao túng đỉnh cao nhất của nhân loại.

Nguồn: Sưu tầm